Chiếc cổng

Trong một vương quốc nọ, có một hoàng tử tài năng lập nhiều chiến công, chàng hết sức hãnh diện về mình và tự nghĩ rằng, với tài năng và vị trí của chàng, chàng sẽ lập gia đình với bất cứ ai mà chàng muốn.

Từ ấy trở đi, vua cha ra thông báo đến với mọi người trong vương quốc về ý định tìm công chúa của hoàng tử. Ngày từng ngày, nhiều cô giá xinh đẹp được tuyển chọn nhằm giới thiệu cho hoàng tử, nhưng xem chừng như hoàng tử vẫn chưa gặp được người mình mong ước. Cuối cùng, một quan cận thần cho hoàng tử biết, tại một khu rừng hoang vắng, có một cô gái rất xinh đẹp, cô có giọng hát ngọt ngào, dầu vậy cô không chấp nhận đến trình diện với hoàng tử. Cô cho biết, nếu hoàng tử thật lòng yêu cô, hoàng tử hãy đến tìm cô. 

Câu chuyện Chiếc Cổng cũng nhắc nhở chúng ta rằng, cách cư xử hằng ngày của chúng ta với nhau có thể sẽ làm cho “chiếc cổng” đóng lại hay mở ra.
→ Continue reading (Xin mời đọc tiếp)… →

Liệu pháp REBT

Phương pháp tâm lý trị liệu Rational-Emotive Behavior Theraphy (tạm dịch, Liệu Pháp Hành Vi Cảm Xúc, viết tắt REBT) do nhà tâm lý học Albert Ellis (1930-2007) nghiên cứu và phổ biến; nó được cho là một trong những phương pháp hữu hiệu trong việc giúp bệnh nhân có thói quen thường hay “nuôi dưỡng” những tư tưởng tiêu cực luẫn quẩn trong tâm trí. Ông Albert Ellis sơ lược tiến trình này như sau: Sự kiện – Dựng chuyện – Tin chuyện – Cảm xúc – Hậu quả. Chúng ta hãy cùng nhau phân tích một ví dụ thuộc loại REBT, và tìm hiểu nguyên nhân của nó.

Sự kiện: Hai tu sĩ trong một cộng đoàn. Tu sĩ A là người có trách nhiệm giữ vệ sinh trong phòng họp. Tu sĩ B từ cộng đoàn khác mới chuyển tới, người thường mang thức ăn và thức uống vào phòng họp. Theo qui định chung, trong phòng họp không được mang thức ăn. Vì việc này, tu A nhắc nhở tu sĩ B.

Dựng chuyện: Sau khi được góp ý, tu sĩ B bên ngoài nói lời cám ơn, nhưng bên trong lại tỏ ra bất bình, không vui. Tu sĩ B nghĩ rằng “Nó là ai mà nhắc nhở mình trước cộng đoàn như vậy, tuổi nó đáng con mình mà bày đặt.” Thêm vào nữa, tu sĩ B đi nghe ngóng và gợi những chuyện tiêu cực về tu sĩ A. Dần dần, tu sĩ B đã dựng thành công một câu chuyện về tu sĩ A: “Tu sĩ A là người thích làm nỗi, thích chỉ dạy, tỏ vẻ bề trên.”

Tin Chuyện: Từ câu chuyện được dựng nên, tu sĩ B đi tới sự “xác tín” từ sự kiện mà mình tìm được trong câu chuyện do mình dựng lên. “Tu sĩ A là người kêu ngạo.” 

Trận chiến đang diễn ra chính là trận chiến nội tâm, và kẻ thù gây nên trận chiến ấy chính là sự kêu ngạo.
→ Continue reading (Xin mời đọc tiếp)… →

To Believe

Posted by

Tội lỗi và Ngục tù

Làm thế nào để diễn tả về tội hay nói về tội? Chúng ta có thể định nghĩa về tội theo giáo huấn của Giáo hội; và chúng ta cũng có thể định nghĩa về tội theo luật lệ của xã hội con người. Còn cảm nghiệm của mỗi cá nhân thì sao? Qua bài chia sẻ nhỏ này, Br. Huynhquảng liên tưởng kinh nghiệm tù đày đã trải qua để diễn tả về tội, với hy vọng rằng nó phần nào giúp bạn hiểu tội là gì, và quan trọng hơn là thấm nhuần lòng quảng đại có thật của Thiên Chúa trong đời sống của chúng ta.

* * *

Cám ơn Chúa đã đồng hành với tôi qua những năm tháng biệt giam cô đơn đen tối với ngập tràn ân sủng tình yêu

Năm 2001 khi bất ngờ bị bắt vào nửa đêm và bị nhốt vào phòng biệt giam; sau một thời gian bị nhốt trong bóng đen không ánh sáng mặt trời, thiếu thốn không khí, vắng bóng người thân, bị cơn đói dày vò, tôi dần dần cảm thấu thân phận và nỗi đau của kiếp tù nhân. Nỗi đau khó tả nên lời, nhưng nó hiện diện thật và rất đau. → Continue reading (Xin mời đọc tiếp)… →

Phục hổ

Thuở xa xưa lắm rồi tại Ấn Độ, bốn thầy Hindu cùng nhau tiến vào kinh thành để thi thố tài năng hầu để được vua trọng thưởng. Một thầy Hindu bảo, “Chúng ta đã học sâu hiểu rộng, với kiến thức này sẽ có nhiều trọng thưởng, và chúng ta sẽ chia đều phần thưởng cho nhau.” “Không được” một thầy lên tiếng, “không thể chia đồng đều được vì chỉ có ba người trong chúng ta có kiến thức và học vị, còn thầy không có kiến thức khoa bảng không thể nhận phần thưởng bằng như chúng ta.” Nói xong, cả ba vị có học vị nhìn nhau mĩm cười, còn vị thứ tư cúi mặt ngẫm nghĩ thưa, “Đúng vậy, quí vị có kiến thức từ sách vở, nhưng tôi có kiến thức từ những điều bình thường trong cuộc sống.” Một trong ba vị cãi lại, “Ông nên đi học thêm, vì chỉ có kiến thức của ba người chúng tôi mới có thể được nhà vua trọng thưởng.” Vị thứ tư cúi mặt đáp, “Có lẽ ông nói đúng.”

Họ vẫn tiếp tục đi về hướng cung điện nhà vua. Khi đi ngang qua một khu rừng, họ gặp thấy bộ xương khô nằm bên vệ đường. Để chứng tỏ tài năng của mình, một vị Hindu nói, “Với kiến thức của tôi, tôi biết cách sắp xếp lại toàn bộ xương khô này trong trật tự của con vật.” Vị thứ hai đáp, “Với kiến thức của tôi, tôi biết làm cho con vật này có da thịt để bao phủ bộ xương của nó.” Nghe vậy, vị thứ ba lên tiếng, “Kiến thức của tôi hơn tất cả quí vị ở đây. Tôi đã học phép thuật cải tử hoàn sinh; tôi sẽ làm cho con vật này sống lại. Vị thứ tư cũng góp phần, “Với tôi, tôi không có tài năng uyên thâm như quí vị, nhưng với kiến thức thông thường của tôi, tôi biết bộ xương này là bộ xương hổ. Nó sẽ rất nguy hiểm nếu quí vị làm cho nó sống lại trong nơi rừng vắng này.” Cả ba vị kia đều đáp trả, “Đồ ngu, hãy coi tài năng của chúng tôi đây.” Nghe xong, thầy Hindu thứ tư nói, “Nếu quí vị nhất quyết muốn làm cho con hổ sống lại, tôi sẽ leo lên cây cao ngồi xem.” Nói xong, ông tìm cây cao leo lên dù phải chấp nhận sự cười nhạo của ba vị kia.

Khiêm tốn không có nghĩa là tôi phải khiêm tốn “hơn” người kia, hay ngược lại người kia phải khiêm tốn “hơn-thua” ai đó.
→ Continue reading (Xin mời đọc tiếp)… →

Thuỷ tự hạ

Ngày 3 tháng 11 năm 2011, một phái đoàn đại diện cho ba quốc gia đến thăm linh mục Tađêô Nguyễn Văn Lý tại trại giam Nam Hà. Ông Claire A. Pierangelo, phó đại sứ Hoa Kỳ tại VN; ông Michael Orona, viên chứ chính trị Hoa Kỳ; ông Phillip Stonehouse, phó đại sứ Úc Châu tại VN; bà Joya Donnelly, phó đại sứ Canada tại VN; và một thông dịch viên cho phái đoàn.

Các viên chức cao cấp của ba chính phủ kết hợp cùng nhau vào thăm một tù nhân lương tâm đều có chung một mục đích là muốn đưa linh mục Nguyễn Văn Lý ra nước ngoài trị bệnh tai biến mạch máu não. Di chứng của năm lần tai biến xuất huyết là một khối u trong não, bị liệt nửa thân, tay chân phía phải không cử động được bình thường, đi đứng, sinh hoạt, ăn uống còn gặp nhiều hạn chế. Khác những lần đề nghị trước (ở tù năm 1983-1992, 2001-2005, tạm trả trả tự do ngày 15/3/2010 – 24/7/2011), các chính phủ, đặc biệt là Hoa Kỳ và Canada, đã muốn đưa linh mục Lý đi ra nước ngoài định cư theo dạng tị nạn hoặc chữa bệnh, nhưng họ không đưa ra một cam kết nào là linh mục Lý có thể trở về lại VN. Nhưng trong lần thăm gặp lần này, đại diện chính thức của ba nước đề nghị với Lm Lý có thể chọn một trong ban nước trên để đi trị bệnh mà không phải lo bất cứ một khoản phí tổn nào. Quan trọng hơn, họ đều cam kết với linh mục Lý là linh mục Lý có thể trở về VN bất cứ lúc nào sau khi căn bệnh được chữa lành.

Thuỷ tự hạ – lửa phải chóng thành tro 
→ Continue reading (Xin mời đọc tiếp)… →

Cứ dấu này

Cứ dấu này người ta nhận biết các con là môn đệ Thầy là các con hãy yêu thương yêu nhau (x. John 13: 35). Lời mời gọi đơn sơ, dễ hiểu nhưng cũng kèm theo thái độ tích cực cam kết dấn thân sống trọn ý nghĩa của tình yêu. Sống tích cực không chỉ là lúc tươi vui, bình an, nhưng còn là lúc chán buồn tê tái, khổ đau ngập tràn. Tình yêu thật là thế đó; sống tích cực là thế đó. Vẫn cứ cam kết tiến lên lúc thuận lợi cũng như lúc nghịch cảnh; vẫn cứ vươn tới và cho đi ngay cả khi không được đáp trả hay biết ơn. Đó chính là sống theo lời mời của Thầy Chí Thánh, “Cứ dấu này người ta nhận biết các con là môn đệ Thầy.” Đây chính là lời mời sống tích cực trọn vẹn được bắt nguồn từ Đấng đã “yêu cho đến cùng” (x. Jn 13:1).

* * *

Vào một ngày trong năm 2003, căn phòng 14 lầu 4, khu ED trại giam Chí Hoà, Sài Gòn, bổng xôn xao hơn bình thường khi một số tù nhân mới bước vào. Thông thường, những tù nhân được chú ý là những người có nhiều đồ dùng cá nhân – đó là dấu chỉ của người có thăm nuôi, họ không phải tù mồ côi (không thân nhân thăm nuôi). Dù căn phòng rất nhỏ hẹp, nhưng tù nhân vẫn tổ chức đời sống tập thể bằng cách chia những nhóm nhỏ để sinh hoạt, nhất là ăn chung với nhau, những nhóm này được gọi là mâm. Mâm lớn hay nhỏ, đông hay ít đều do sự quyết định của trưởng phòng và các “đại bàng”  (anh chị). Nói chung, những ai có thăm nuôi thì đều được “đại bàng” chiếu cố và dẫn họ vào mâm của mình.

Càng giống Thiên Chúa tức là càng yêu nhiều; mà yêu càng nhiều tức là hy sinh nhiều, và bỏ mình nhiều
→ Continue reading (Xin mời đọc tiếp)… →

Ba nguyện ước

Posted by

Trọng Kính Đức Hồng y,
Kính thưa quý Đại biểu,

Con xin chia sẻ 3 điều ước mà con đã xin Chúa cho bản thân con suốt 23 năm đời tu cũng là 3 nguyện ước con gởi đến Công nghị. Điều ước thứ 1 : xin Chúa cho con một công việc phục vụ, để con khỏi thất nghiệp; điều ước thứ 2, xin Chúa cho con đừng làm phép lạ, siêu phàm, xuất chúng mà được sống bình thường giữa mọi người; điều ước thứ 3, xin Chúa cho con luôn biết canh tân đổi mới bản thân mỗi ngày – hôm nay hơn hôm qua, và ngày mai hơn hôm nay.

Con xin giải thích Tại sao con ước như vậy?
Điều ước thứ 1 : xin Chúa cho con có một công việc phục vụ, để con khỏi thất nghiệp:”Anh em hãy ra công làm việc không phải vì của hay hư nát nhưng vì…”
Với điều ước thứ 1, 23 năm trước và cả tới giờ nữa, con thực sự thấy mình đâu có năng khiếu ca hát, sinh hoạt, cũng không có năng khiếu giảng dạy, hay điều khiển quản trị, hoặc làm kinh tế… Nhìn quanh, rồi nhìn lại, con thấy lo quá, nên con liên lĩ xin Chúa cho con có một công việc phù hợp để con khỏi thất nghiệp. Chúa đã ban cho con thật, công việc “sống và chia sẻ với các bệnh nhân, khuyết tật”, để rồi sống trọn cho các bệnh nhân : Phong, và AIDS. Tiếp xúc hoài hoài, con hết sợ các vết thương, hình dáng, thái độ cư xử của họ. Qua công việc phục vụ, rồi là mục vụ Chúa dạy và làm cho con lớn lên về đời sống thiêng liêng, nhân bản, có dần các kỹ năng sống, và sống hạnh phúc để đem lại tiếng cười cho các bệnh nhân đang lo âu, tuyệt vọng, và gia đình của họ đang buồn sầu, lo lắng…. Chúa ban cho con hơn cả điều con nguyện ước. Tạ ơn Chúa. Và xin Chúa cho con luôn có một công việc phục vụ để con khỏi thất nghiệp, ở nhưng không.

→ Continue reading (Xin mời đọc tiếp)… →

Chuyến xe đò

Dịch giả Hoàng Hưng đã chuyển ngữ câu chuyện thương tâm có thật đã xảy ra tại Trung Quốc như sau.[1]

Một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi. Giữa đường, ba thằng du côn có vũ khí để mắt tới cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng xe và muốn “vui vẻ” với cô. Tất nhiên là cô lái xe kêu cứu, nhưng tất cả hành khách trên xe chỉ đáp lại bằng sự im lặng. Lúc ấy một người đàn ông trung niên nom yếu ớt tiến lên yêu cầu ba tên du côn dừng tay; nhưng ông đã bị chúng đánh đập. Ông rất giận dữ và lớn tiếng kêu gọi các hành khách khác ngăn hành động man rợ kia lại nhưng chẳng ai hưởng ứng. Và cô lái xe bị ba tên côn đồ lôi vào bụi rậm bên đường. Một giờ sau, ba tên du côn và cô lái xe tơi tả trở về xe và cô sẵn sàng cầm lái tiếp tục lên đường…

“Này ông kia, ông xuống xe đi!” Cô lái xe la lên với người đàn ông vừa tìm cách giúp mình.

Người đàn ông sững sờ, nói: “Cô làm sao thế? Tôi mới vừa tìm cách cứu cô, tôi làm thế là sai à?”

“Cứu tôi ư? Ông đã làm gì để cứu tôi chứ?” Cô lái xe vặn lại, và vài hành khách bình thản cười.

Người đàn ông thật sự tức giận. Dù ông đã không có khả năng cứu cô, nhưng ông không nên bị đối xử như thế chứ. Ông từ chối xuống xe, và nói: “Tôi đã trả tiền đi xe nên tôi có quyền ở lại xe.”

Cô lái xe nhăn mặt nói: “Nếu ông không xuống, xe sẽ không chạy.”

Người sống đúng với giá trị làm người của mình thường phải lội ngược dòng
→ Continue reading (Xin mời đọc tiếp)… →

Tiếng Kêu Trong Hoang Địa

 
Kính tặng Cha Tadeo Nguyễn Văn Lý, với tấm thân liệt lết về phòng biệt giam, Năm Linh Mục 2009.
Tưởng nhớ lần hai vào lại nhà tù với tấm thân liệt, và lần thứ năm vào lại trại giam;  
Lễ kính thánh Giacôbê Tông Đồ, Tử Đạo, 25-7-11.

 

Mùa Vọng gợi nhớ cho mỗi người Kitô hữu vai trò của các Ngôn sứ, đặc biệt là Gioan Tẩy Giả. Tin Mừng Luca trích dẫn sách Isaia: “Có tiếng kêu trong hoang địa” (Lk 3:4). Tiếng kêu gào của Gioan chắc chắn không chỉ là tiếng kêu được vọng ra từ hoang địa, nhưng chúng ta có thể hiểu được rằng, tiếng kêu của ông bị lạc lõng như trong hoang địa. Tiếng kêu ấy được cất lên giữa thị thành, giữa thôn xóm, giữa hội đoàn, … nhưng không ai lắng nghe, không ai đáp trả. Vì thế, tiếng gào thét của người ngôn sứ trở nên tiếng gào rên trong hoang địa. Xem chừng, bất cứ ngôn sứ nào cũng trải qua kinh nghiệm tê tái ấy. Tiếng kêu của người ngôn sứ bị lãng quên, bị chối từ, và cũng thường khi bị kết án. 

Trong tác phẩm The Prophets (Các Ngôn Sứ), tác giả Abraham J. Heschel đã miêu tả một vài cá tính rất đặc trưng của người ngôn sứ. Dựa vào tác phẩm này, Br. Huynhquảng xin chia sẻ một vài cá tính đặc trưng của người ngôn sứ như để nhắc nhở với nhau rằng: Ngôn sứ của Chúa thời nào cũng có. Họ vẫn sống rất gần với chúng ta. Họ không cần chúng ta tôn trọng họ, yêu thương họ, nhưng họ khao khát chúng ta mở mắt và mở lòng để nhận ra dấu chỉ của Chúa trong thời đại mình đang sống; họ chỉ muốn chúng ta sống theo nhân phẩm và tiêu chuẩn của người con Chúa. Tiếng kêu gào của người ngôn sứ không phải ở trong hoang địa, nhưng có lẽ lòng chúng ta đã trở nên hoang địa từ lâu rồi. 

Người ngôn sứ thường hay cô đơn và độc hành
→ Continue reading (Xin mời đọc tiếp)… →