Tha Thứ Cho Chính Mình

Posted by

Kính thưa quí thính giả, mục “Sống Sao Cho Đẹp” xin gởi đến quí vị đề tài: Tha Thứ- Hòa Giải. Trong buổi phát sóng hôm nay. Sống Sao Cho Đẹp xin bàn tới chủ đề: Học Biết Tha Thứ Cho Chính Mình.

Chuyện kể rằng, sau khi đến miền đất mới, các vị sư phải tự xây dựng mọi thứ, kể cả ngôi chùa cho mình trụ trì. Họ mua đất, gạch, dụng cụ và bắt tay vào việc.

Một chú tiểu được trao việc xây một bức tường. Chú tập trung vào công việc, kiểm tra xem từng viên gạch đã thẳng và hàng gạch có ngay ngắn không. Dĩ nhiên công việc tiến triển chậm chạp vì chú đặc biệt kỹ lưỡng. Tuy nhiên, chú không lấy đó làm phiền lòng bởi chú biết mình sắp sửa xây xong bức tường đẹp đầu tiên trong đời. Cuối cùng, chú cũng hoàn thành công việc vào lúc hoàng hôn buông xuống. Đứng lui ra xa một chút để ngắm công trình lao động của mình, chú bỗng cảm thấy có gì đó đập vào mắt. Mặc dù đã rất cẩn thận khi xây bức tường, nhưng vẫn có hai viên gạch bị đặt không ngay ngắn lắm… và điều tồi tệ nhất là hai viên gạch đó nằm ngay chính giữa bức tường, chúng như đôi mắt đang trừng trừng nhìn chú.

Kể từ đó, mỗi khi du khách đến thăm ngôi chùa, chú tiểu đều dẫn họ đi khắp nơi, trừ đến chỗ bức tường mà chú xây dựng. Một hôm, có hai nhà sư đến tham quan ngôi chùa. Chú đã cố dẫn họ sang hướng khác nhưng hai người vẫn cứ nằng nặc đòi đến khu vực có bức tường do chính chú xây.

Một trong hai vị sư khi đứng trước công trình ấy đã thốt lên: “Ôi, bức tường mới đẹp làm sao!” – “Hai vị nói thật chứ? Hai vị không thấy hai viên gạch xấu xí ngay giữa bức tường ư?”- Chú ngạc nhiên kêu lên. Vị sư già từ tốn đáp lại: “Có chứ, nhưng tôi cũng thấy hàn trăm viên gạch còn lại đã ghép thành một bức tường tuyệt vời làm sao!”[1]

* * *

Quí vị và các bạn thân mến, đôi khi chúng ta quá nghiêm khắc với bản thân khi cứ luôn “gặm nhấm” những lỗi lầm mình đã mắc,  và cho rằng cả thế giới đều nhớ đến nó và quy trách nhiệm cho ta. Chúng ta đã hoàn toàn quên rằng đó chỉ là hai viên gạch “không được trật tự” giữa hàng trăm viên gạch khác đã được xây lên một cách hoàn hảo.

Tha thứ trước hết là tiến trừ khởi sự từ chính mình. Học biết tha thứ cho chính mình là bước khởi đầu quan trọng. Vì chỉ khi nhận ra mình cũng là con người yếu đuối và lầm lỗi thì chúng ta mới dễ dàng bao dung tha thứ cho người khác được. Làm sao chúng ta có thể tha thứ cho người khác được nếu chúng ta chưa có kinh nghiệm tha thứ cho chính mình. Nhận ra con người của mình thật đáng thương, nhận ra những giới hạn của mình, nhận ra những thất bại trong nỗ lực cố gắng để sống đúng nhân phẩm con người; tất cả những điều này điều cần thiết trong tiến trình học biết tha thứ. Thực vậy, khi nhận ra những giới hạn của mình, chúng ta sẽ phần nào cảm thông những giới hạn của khác.

Thưa bạn, đó chính là bước đầu để học tha thứ.

Hôm nay, tôi mời bạn hãy nhìn lại chính mình. Hãy soi rọi vào bản thân mình. Hãy can đảm  thừa nhận những bất toàn, yếu đuối của mình. Và hãy nói với chính mình: Cám ơn về những bất toàn này. Nhờ những bất toàn và yếu đuối này mà tôi hiểu hơn về thân phận con người, về chính tôi và về người khác.


[1] Trích từ dunglac.org

Related Posts with Thumbnails

Comments are closed.