Vết Thương Lòng

Posted by

Mỗi ngày sống của chúng ta là mỗi ngày chúng ta tiến gần về với Chúa hơn. Càng tiến gần về với Chúa, con người chúng ta lại được thanh luyện cả thể xác lẫn tinh thần. Về phần xác, chúng ta được mời gọi chia sẻ và quan tâm đến những người bé mọn, vì Chúa Kitô hiện thân trong những con người bé mọn ấy. Khi quan tâm đến anh em mình, chúng ta cảm nghiệm sự liên đới với nhau trong mầu nhiệm Thân Thể Chúa Kitô. Khi chúng ta phục vụ anh em mình, chúng ta cũng phục vụ cho chính thân thể của chính chúng ta trong Thân Thể Chúa Kitô. Về mặt tinh thần, Thiên Chúa chữa lành chúng ta qua các bí tích, đặc biệt qua bí tích Thánh Thể và Hoà Giải. Vì dù muốn hay không, do Tội Nguyên Tổ, mỗi con người chúng ta điều vướng vào sự tội, sự đau khổ do chính bản thân mình hay do hoàn cảnh khách quan tác động, do môi trường mình lớn lên…tất cả những điều này đã để lại nhưng vết thương lòng.

Chúng ta được Thiên Chúa mời gọi đến với Ngài để được chữa lành những vết thương mà mình đã gây ra hay bị vướng phải do hoàn cảnh mình lớn lên.

Trong tinh thần suy niệm về Thương Linh Hồn Bảy Mối, chúng ta cùng nhau chia sẽ câu chuyện sau đây trong tập sách Simple Path to Union with God của cộng đoàn Missionary of the Cross do Lm Fr. Jordi Rivero sáng lập. Dưới đây là lời tự thuật của một linh mục được chữa lành vết thương của đời mình.

 

 

* * *

“Những gì còn sót lại trong tâm trí tuổi thơ của tôi chính là hình ảnh ba mẹ tôi ly dị, khóc than và đánh nhau. Trong tôi không có bất cứ hình ảnh nào về cuộc sống của họ với nhau, làm việc với nhau và yêu thương nhau. Vì lẽ đó, tôi đã lớn lên trong một căn nhà không có tình yêu. Tôi vẫn luôn luôn cô độc trong căn nhà ấy, tôi thường giữ im lặng, nếu chơi hay nói chuyện cũng chỉ một mình. Vì là trẻ con, tôi không biết phản ứng và hiểu rõ hoàn cảnh ấy như thế nào; nên tôi chấp nhận đau khổ sống không có tình yêu thương.

Mẹ tôi thường vẫn chứng tỏ tình yêu của bà cho tôi qua những cái ôm và hôn tôi, nhưng tôi vẩn thường từ chối. Tôi không hiểu tại sao trong tôi lại có phản ứng như thế; mãi cho đến hôm nay thì tôi khám phá ra được. Tôi chưa bao giờ thấy mẹ tôi được ba tôi thương yêu vô điều kiện cả. Lớn lên với sự khô cứng trong mối quan hệ trong gia đình, kết quả là: Tôi cho rằng tôi không xứng đáng để được yêu – vì tôi không thấy một kinh nghiệm yêu thương vô điều kiện nào trong tuổi thơ của tôi. Chính vì thế, khi có ai yêu tôi, vết thương này lại xuất hiện: Tôi không xứng đáng được yêu; tôi không tin vào tôi có khả năng yêu thương; tôi không biết phương cách nhận và cho tình yêu; khi bắt đầu mối quan hệ với ai, tôi thường nghĩ, tôi cũng sẽ bị phản bội.

Ba tôi cũng đã vài lần hứa là khi ông trở về, ông sẽ mang những món quà này quà nọ cho tôi. Nhưng hoá ra không có gì. Ông chọn lối sống cho ông và chỉ tìm cách phục vụ cho ông thôi; ông không quan tâm đến mẹ con tôi. Hình ảnh mẹ tôi khóc thường xuyên trong phòng bà làm tôi khó quên được. Nhưng mãi đến hôm nay tôi mới nhận ra rằng. Ba tôi không thương mẹ và tôi cũng không phải vì lỗi của ba tôi – nhưng vì ba tôi cũng không nhận được tình thương từ ông nội – khi ba tôi phải ra khỏi nhà từ tuổi niên thiếu. Ba tôi lớn lên không có tình thương nên ông cũng không biết yêu và được yêu nghĩa là gì đối với mình. Ba tôi không biết làm thế nào để yêu tôi – đứa con của ông vì chính ông cũng chưa hề cảm nhận được tình yêu từ ông nội.

Trong khoảng thời gian dài đầu đời của tôi, tôi vẫn thường mặc cảm với các bạn nên tôi thường hay rút lui một mình trong các mối quan hệ. Tôi cảm thấy khó khăn khi làm bạn với họ. Nếu có tình bạn, thì cũng dựa vào công việc chứ không cảm nghiệm được tình yêu vô điều kiện dành cho nhau” (Tr. 43).

* * *

Lời chia sẻ chân tình của vị linh mục cho ta thấy một kinh nghiệm mà nhiều người trong chúng ta có thể liên đới: Vết thương lòng. Vị linh mục trên là nạn nhân. Đúng là như vậy. Nhưng ai đã gây ra cho ngài những vết thương ấy? Ba của ngài, ông nội ngài, ông cố ?… Nếu cứ tiếp tục truy tìm căn nguyên của vết thương lòng thì ta mới thấy rõ: Tội lỗi do ma quỉ gây ra là nguyên nhân của mọi thảm hoạ mà con người đang gánh chịu. Vì lẽ đó, lời an ủi và tha thứ của Chúa Giêsu cho tội nhân thật chí lý: “Này chị, ta không kết tội chi đâu” (Jn 8:11). Đó chính là sứ mạng của Đấng Thiên Sai, “Ta không đến để kêu gọi người công chính, mà kêu gọi người tội lỗi” (Mk 2:17).

Bảy Mối quan tâm chăm sóc phần hồn chính là sự quản diễn về mối quan tâm hàng đầu trong sứ mạng của Chúa Giêsu: Tìm mọi phương cách để cứu giúp một linh hồn. Thứ nhất: Lấy lời lành mà khuyên người. Thứ hai: Mở dậy kẻ mê muội. Thứ ba: Yên ủi kẻ âu lo. Thứ bốn: Răn bảo kẻ có tội. Thứ năm: Tha kẻ dể ta. Thứ sáu: Nhịn kẻ mất lòng ta. Thứ bảy: Cầu cho kẻ sống và kẻ chết.

Vị linh mục trên đây đã được chữa lành là nhờ vào lòng thương xót của Chúa và chính sự mở lòng của ngài với Chúa. Ngài đã trở nên đối tượng trực tiếp của Chúa Giêsu – Đấng mong muốn chữa lành cho vị linh mục. Thực ra, mỗi tội nhân chúng ta cũng là đối tượng mà Chúa Giêsu muốn chữa lành. Nếu chúng ta không là đối tượng của lòng thương xót của Thiên Chúa thì ai sẽ là đối tượng đây??? “Ta không đến để kêu gọi người công chính…” mà là chính chúng ta là tội nhân được Thiên Chúa kêu gọi để được chữa lành.

Chúng ta được Thiên Chúa mời gọi đến với Ngài để được chữa lành những vết thương mà mình đã gây ra hay bị vướng phải do hoàn cảnh mình lớn lên. Những vết thương trong bản thân có nguồn gốc từ xã hội Việt Nam do chiến tranh, do thể chế chính trị, do nghèo đói… đã lây lan trong gia đình, trong cộng đoàn, trong giáo xứ, trong giáo hội. Năm Thánh Thương Xót là thời gian đặc biệt cho ta được chữa lành với Chúa, với tha nhân và với chính mình. Lời mời gọi dành riêng cho mỗi chúng ta vẫn tha thiết vang lên: “Hãy đến với Ta, hỡi những ai lao đao và gánh nặng. Ta sẽ an ủi bổ sức cho” (Mt 11:28). Hãy đến và kể hết “bệnh tình” của mình với Chúa và phó mặc cho sự tài khéo khôn ngoan của “lương y” Giêsu. Hãy đến thôi, trong thinh lặng tĩnh nguyện để được chữa lành.

Fr. Huynhquảng

 

Related Posts with Thumbnails