Kẻ thù giấu mặt

Posted by

Tác giả của tập sách Simple Path to Union with God của cộng đoàn Missionary of the Cross do Fr. Jordi Rivero sáng lập đã chia sẻ kinh nghiệm sau nhằm mời gọi chúng ta tin tưởng vào sức mạnh chữa lành của Chúa dành cho mỗi chúng ta, đặc biệt trong năm thánh Lòng Thương Xót.

* * *

Cứ mỗi lần tôi được mời nói chuyện trước công chúng, trong tôi xuất hiện sự sợ hãi hầu như làm tôi tê liệt. Ban đầu, tôi nghĩ là đây là phản ứng của sự nhút nhát, bẻn lẻn, nhưng sau khi nhiều lần cầu nguyện và thinh lặng dưới Thánh Giá Chúa, tôi khám phá trong tôi có thật nhiều nỗi sợ hãi. Tôi khám phá ra rằng: Nỗi sợ hãi làm đảo lộn những trật tự trong con người tôi; nỗi sợ hãi làm che đậy những sự thật khát vọng ẩn sâu bên trong tim tôi và bao phủ bằng lớp võ bộc “nhút nát, bẻn lẻn.” Vì lẽ đó, từ thời niên thiếu cho đến hôm nay, tôi đã giấu và không thổ lộ những nổi sợ hãi này với ai, và dồn nén chúng trong lòng mình. Hậu quả là tôi chỉ nhắm vào việc “đối phó” trong các mối quan hệ, hoặc tôi giữ khoảng cách, hoặc tôi im lặng, hoặc tôi không giao thiệp trong những mối quan hệ mà tôi thấy sự “nhút nhát, bẻn lẻn” xuất hiện trong con người tôi.

Sự sợ hãi là một thái độ hãm hại chúng ta. Nó làm cho chúng ta yếu nhược. Nó làm chúng ta tê liệt.


Giờ đây, sau khi đã thừa nhận và khám phá ra trong tôi có nhiều nỗi sợ hãi, tôi dần dần gọi được tên cho những nỗi sợ che mặt rất lâu trong con người tôi. Tôi thừa nhận tôi sợ bị từ chối; tôi sợ bị chê cười khinh khi, tội sợ phạm sai lầm. Bỗng tôi tự hỏi chính mình: Tại sao tôi lại sợ bị từ chối? Tại sao tôi lại sợ bị cười khinh? Tại sao tôi lại sợ bị phạm sai lầm?

Trong sự tĩnh lặng dưới chân Thánh Giá, một ngày kia hàng loạt câu hỏi này đã dần dần cho tôi câu trả lời. Tôi thấy được những sự kiện của tuổi thơ làm cho tôi sợ hãi tái xuất hiện như cuốn phim về tuổi ấu thơ của tôi. Tôi thấy mẹ tôi tỏ ra rất giận dữ trước những lầm lỗi của tôi; không chỉ đối với riêng tôi, mà tất cả những ai trong gia đình nếu có điều gì sai sót mẹ tội dễ dàng nổi giận. Tôi thấy lại nỗi sợ hãi của tôi – là một đứa bé trước những phản ứng giận dữ của người mẹ. Khi tôi bắt đầu “chiếu lại” những hoàn cảnh ấy trong trí nhớ tôi, tôi cảm nhận từ trong tim tôi những cơn giận, sự căm ghét, dần dần tuôn ra như một dòng nham thạch của ngọn núi lửa phun ra. Sau khi những dòng nham thạch giận dữ căm ghét đã tuôn ra, tôi dần dần cũng nhận ra vết thương lòng của mẹ tôi: Một người mẹ vì vết thương lòng nên không đủ khả năng diễn đạt tình yêu dịu dàng của người mẹ dành cho con mình. Ánh mắt tôi chạm được ánh mắt của Chúa Giêsu với sự đồng cảm và thấu hiểu những vết thương mà tôi đã mang phải từ thời bé nhỏ cho đến hôm nay. Đồng thời, tôi cũng thấy ánh mắt Chúa cũng thấu chạm và ôm chầm mẹ tôi – con người cũng nhiều thương tích đáng được chữa lành. Với sự cảm nghiệm và bắt gặp ánh mắt nhìn yêu thương và đón nhận vô điều kiện của Chúa Giêsu trên Thánh giá, những cơn giận và sự sợ hãi bị ruồng bỏ, bị kết án, bị khinh thường dần dần tan đi; đồng thời, những vết thương lòng của mẹ tôi cũng được xoa dịu và chữa lành.

Sau biến cố được chữa lành này, tôi lại được Chúa tiếp tục soi rọi để nhìn thấy nguyên nhân của sự “nhút nhát, bẻn lẻn” của tôi như tôi đã đề cập trên. Bên Thánh giá, tôi được xem lại một sự kiện đã làm cho tôi dồn nén cơn giận với ba tôi từ bao năm qua. Ba và tôi cùng đi xem đội bóng của anh tôi. Tôi là người cổ vũ rất nhiệt tình cho anh tôi; mỗi khi có những pha tấn công hào hứng, và nhất là những lúc anh tôi có bóng, tôi hô hào rất lớn và nhiệt tình ủng hộ đội bóng anh tôi; sau những lần như thế, tôi liếc nhìn ba tôi để xem ông có tán thành việc tôi reo hò ủng hộ. Rất tiếc, suốt buổi đá bóng, ba tôi không hề nhìn tôi một lần. Tôi cảm thất xấu hổ và “quê” về điều đó. Khi ra về, ba tôi nhìn tôi và “phán” rằng những người ủng hộ và reo hò hôm nay thật vô duyên. Một cách gián tiếp, tôi bị kết án là muốn gây chú ý, muốn làm nổi, nhưng tôi không đáng và không nên làm như thế.

Hôm nay bên Thánh giá, tôi nhận ra rằng sự sai lầm mà Satan đã gieo vào tâm trí tôi: sự “bén lẻn, quê” là điều gì đó xấu, tệ và cần phải giấu đi. Và vì như thế, nên tôi đã giấu và dồn nén những cảm giác này không cho phép nó được tái hiện hay ai biết đến. Với cái nhìn yêu thương vô điều kiện mà Chúa cho tôi gặp được, những sự “nhút nhát và quê mùa” ấy giờ đây lại được đón nhận và chữa lành. Tôi chạm được ánh mắt của Chúa Giêsu Thánh Thể và hiểu rằng: Thực ra, một Thiên Chúa đang ở giữa con người vậy mà có ai để ý đến Ngài đâu? Nỗi đau của tôi được đồng cảm với nỗi đau của Chúa, tôi được chữa lành vì nhờ Chúa soi dẫn tôi thấy rõ nguồn gốc của sự “bén lẻn, nhút nhát” mà tôi đã dồn nén bao năm qua. Đồng thời, sự thiếu đồng cảm mà ba tôi dành cho tôi cũng có nguyên nhân chính là ba tôi cũng bị bỏ rơi và thiếu sự đồng cảm vui đùa mà ba tôi đã không hề nhận được từ ông nội.

Được chữa lành không có nghĩa là từ nay chúng ta không còn sợ hãi, nhút nhát. Nhưng được chữa lành có nghĩa là chúng ta có khả năng nhận ra và đặt tên cho những nỗi sợ hãi và những nhút nhát thiếu trật tự đó – chúng là nguyên nhân làm chúng ta bị tê liệt trong mối quan hệ với tha nhân. Khi gọi được tên chúng, chúng sẽ không có khả năng kiểm soát chúng ta, ngược lại, chúng ta lấy lại quyền làm chủ trên tạo vật (Gen 2:20). Thực vậy, Thiên Chúa muốn chúng ta có đời sống phong phú và vui tươi với khả năng làm chủ trên tạo vật, chứ không phải là nô lệ và sống trong sợ hãi (cf. Jn 10:10). Những lời nhắn nhủ sau đây của ĐGH Phanxicô củng cố niềm xác tín này, nhằm giúp chúng ta sống tự do và hạnh phúc với phẩm giá của người con Chúa:

Sự sợ hãi là một thái độ hãm hại chúng ta. Nó làm cho chúng ta yếu nhược. Nó làm chúng ta tê liệt. Người sợ hãi không dám làm điều gì và không biết sẽ làm điều gì. Người ấy chỉ tập trung bảo vệ chính mình để không cho điều tệ hại có thể xảy ra với mình. Sợ hãi làm cho chúng ta tự tôn ích kỷ và bị tê liệt. Vì lẽ đó, Chúa Giêsu đã nói với thánh Phaolô: ‘Đừng sợ hãi, hãy tiếp tục nói.’ Sợ hãi không phải là thái độ của người Kitô hữu, nhưng có thể nói, đó là thái độ của một con thú bị giam trong chuồng không có tự do, không có tự do để nhìn lên phía trước, để kiến tạo và làm điều thiện hảo… và luôn luôn nói không [để cho an toàn] (Bài giảng 15/5/2015).

Fr. Huynhquảng

Related Posts with Thumbnails