Khối óc, Con Tim và Thân Xác

Posted by

Gia đình thật vui, đặc biệt vợ của ông P. không thể dấu được hết niềm vui khi cho Cha xứ biết ngay:

“Chồng con mới về sau hơn năm năm ở tù. Cám ơn Cha đã cầu nguyện cho anh.”

“Tôi muốn đến thăm anh ấy có được không?” Cha xứ đáp.

“Dạ xin mời Cha.” Người vợ phấn khởi mời Cha xứ.

Vài ngày sau, cha xứ đến thăm gia đình người cựu tù nhân. Ông tỏ ra vui tươi khi gặp Cha xứ; tuy vậy, niềm vui của ông nhanh chóng tan dần để nhường cho mối lo âu không tránh khỏi hiển hiện trong thái độ và lời nói.

“Thưa Cha, trở về…. chẳng phải dễ chút nào!”

“Xin ông vui lòng chia sẻ thêm.” Cha xứ khuyến khích.

“Con hận lắm, hận cái thể chế cầm quyền này, quá tàn nhẫn, quá vô nhân đạo… con đã học được điều gì sau năm năm ở tù? Thưa không. Không một điều tốt, ngược lại chỉ toàn là sự xấu xa cặn bã của xã hội. Trí nhớ con mất, trái tim con chai lì, và thân xác con tiều tuỵ. Dầu sao con cũng đã được về, nhưng cái khó nhất của con bây giờ là sự trở lại với gia đình, với con cái, với bạn bè, với cộng đồng. Con thấy khó quá vì mọi sự đã thay đổi.”

Vị linh mục nhìn người cựu tù nhân với ánh mắt thông cảm như mời ông chia sẻ tiếp: “Trong những muôn vàn khó khăn ông đang đương đầu, theo ông, điều khó nhất cho ông lúc này là điều gì?”

“Thưa, đó là con thấy rất khó để đền đáp tình thương của người vợ đã dành cho con. Trong năm năm qua, chỉ khoảng năm cuối tuần cô ấy không thể đến thăm con, còn lại tất cả các Chủ Nhật, cô đều lái xe hơn ba tiếng để đến thăm con. Tình yêu của vợ con dành cho con quá lớn và giờ đây khi con trở về, con rất lúng túng trước tình yêu ấy… con không biết mình sẽ bắt đầu yêu vợ mình như thế nào? Con nên làm gì để chứng tỏ rằng con yêu vợ con? Con muốn bù đắp cho cô ấy thật nhiều, nhưng con bối rối không biết bắt đầu từ đâu? Vì lẽ đó, con trở nên cáu gắt, nóng giận và không kiên nhẫn với nàng trong những ngày qua… con yêu nàng lắm, nhưng con đã gây đau khổ cho nàng thật nhiều.”

Vị linh mục nhìn người đàn ông với ánh mắt cảm thông dịu dàng hỏi:

“Ông lái xe lại chưa?”

“Dạ rồi.” Người cựu tù nhân đáp.

“Khi ông lái xe lên đường cao tốc, anh hoà nhập vào con đường đó bằng cách nào?” “Dạ, con phải nhập vào từ từ, phải nép vào lề, mở đèn xi-nhan, nhìn kính chiếu hậu và

từ từ tăng tốc dộc theo đường cao tốc.”

“Ông nghĩ thế nào nếu ông cho xe chạy thật nhanh và tạt ngang vào đường cao tốc?” Cựu tù nhân đáp,

“Không thể được, tai nạn sẽ xảy ra nếu con lái xe như thế.”

Linh mục nhìn ông đáp, “Ông cũng thế, ông cần có thời gian để hoà nhập, để nhìn đường, để mở đèn xi-nhan, và dần dần tăng tốc. Ông biết hậu quả của việc tăng tốc và cắt ngang xen vào đường khi hoàn cảnh chưa cho phép….  Ông cần thời gian để những vết thương thể xác và tinh thần của ông được chữa lành!”

* * *

Từ tác phẩm Breating Under Water: Spirituality and the Twelve Steps của tác giả Richard Rohr, trong tiến trình chữa lành và bình phục thể xác và tâm hồn, ba bộ phận sau đây nhất thiết cần phải được quan tâm mở rộng: Đầu óc bảo thủ, trái tim khép lại, và cơ thể phòng thủ (tr.8). Nếu một trong ba yếu tố ấy không được mở tung ra, thì tiến trình chữa lành thể xác và tinh thần sẽ không có hiệu quả.

Một người có đầu óc bảo thủ vẫn thường khoanh vùng những suy nghĩ của mình trong một phạm vi nhất định mình không muốn, hay không dám suy nghĩ ra khỏi phạm vi ấy. Khốn thay, vì bị khoanh vùng trong một phạm vi nhất định, nên sự suy nghĩ và nhận định về hoàn cảnh xã hội mất đi sự khách quan. Tiến trình hồi phục sẽ rất khó khi mình vẫn sống dưới lớp vỏ bảo thủ. Cũng vậy, một người có trái tim khép kín thường rất lúng túng khi yêu ai bởi vì họ cũng rất khó khăn cảm nghiệm được tình yêu của người khác. Trái tim trở nên khô cứng không phải vì họ không yêu, nhưng bởi vì họ đóng kín trái tim mình lại theo những phạm vi cố định mà khối óc đã áp đặt cho họ. Sự cáu gắt nóng giận không phải là điều họ muốn, nhưng đó là di chứng của trái tím bị khép kín. Cuối cùng, một cơ thể phòng thủ thường hay biểu hiện sự không cân bằng trong việc coi thường thân xác mà chỉ chú trọng đến khía cạnh tinh thần của khối óc và con tim. Từ chối những nhu cầu căn bản của thân xác con người (ăn uống, nghỉ ngơi, thể dục…) mà chỉ miệt mài đi tìm sự bình an trong tâm hồn sẽ dẫn đến sự mất cân bằng và làm cho tiến trình hồi phục chữa lành bị khập khiễng. Thiên Chúa đã làm người không phải chỉ làm cho có trong thân xác để chỉ nhằm cứu rỗi linh hồn mà thôi, nhưng Thiên Chúa cũng muốn thân xác chúng ta cũng được vinh hiển với Ngài (Cf. Phiplip 3:21). Nếu chỉ chú tâm thường xuyên vào việc thực hành ăn chay, hãm mình, diệt dục một cách tiêu cực nhằm từ chối những nhu cầu căn bản của thân xác mà lãng quên chăm sóc cho thân xác một cách hợp lý, đó chính là sự biểu hiện không cân bằng giữa ba thành phần khối óc, tâm hồn, và thân xác.

* * *

Trở lại cuộc gặp gỡ trên, người cựu tù đã gặp khó khăn khi trở lại cuộc sống, đặc biệt ông không biết bắt đầu như thế nào với tình yêu mà vợ ông đã và đang tiếp tục yêu thương ông. Lối suy nghĩ bảo thủ của ông về tình yêu là phải làm việc này làm việc khác để chứng tỏ mình xứng đáng. Theo ông, yêu là phải chứng tỏ bằng hành động, phải có thành quả, phải làm việc này việc nọ. Chính lối suy nghĩ này đã không giúp ông thoát ra được phạm vi yêu thương theo quan niệm của ông. Bởi vậy, trái tim ông cũng khép lại trước tình yêu của người vợ – một tình yêu vô điều kiện đã được thể hiện trong suốt năm năm qua. Khối óc cho ông biết là vợ ông yêu ông, ông cũng yêu vợ ông, nhưng trái tim không cảm được sự nhận và cho của tình yêu, nên ông vẫn cáu gắt vì trái tim ông vẫn thiếu hụt. Trở về từ nhà tù, ông gặp nhiều trở ngại đau yếu trong thân xác, vì lẽ đó, ông cũng không thể giúp vợ ông những công việc mà ông từng đã làm một cách dễ dàng như trước đây. Với một thân xác đau yếu, ông thường phàn nàn về thân xác mình. Ông nghĩ rằng, ông sẽ nên người vô dụng nếu ông không làm được những công việc như ông muốn. Ông không chấp nhận chính mình và quên đi yếu tố giới hạn của thân xác, ông lại lao vào đi kiếm tìm sự hạnh phúc chỉ bằng khối óc và con tim. Hậu quả của sự mất cân bằng và hài hoà của ba thành phần đã làm cho cựu tù nhân thêm buồn bực, nóng giận và bất mãn.  

Trong cuộc phỏng vấn dịp kỷ niệm Ngân Khấn Linh mục của TGM Giuse Ngô Quang Kiệt ngày 31-5-2016, ngài suy nghĩ về sức khoẻ của Ngài như sau: “Sức khoẻ tôi khá hơn, nhưng mong manh. Tôi không còn sử dụng sức khoẻ. Nhưng phải nương theo sức khoẻ. Và phải biết chăm sóc cho nó. Đó là công bằng. Chị sức khoẻ đã được Chúa ban để giúp tôi bao nhiêu năm nay. Giờ đây đến lượt tôi phải quan tâm chăm sóc cho chị.” 

Đó cũng là lời mời cho chúng ta sống Năm Thánh Thương Xót, chúng ta được mời gọi biết thương yêu khối óc, con tim và thân xác của chúng ta. Quả đúng, lòng thương xót của Chúa dành cho chúng ta không chỉ dành ở đời sau, nhưng thực ra ngay cả ở đời này, chỉ với điều kiện chúng ta cần mở ra để đón nhận.  Vì Thiên Chúa không chỉ đến để cứu phần hồn mà thôi, nhưng còn cả phần xác. Chúng ta đã chẳng tuyên xưng “Tôi tin xác loài người ngày sau sống lại” trong Kinh Tin Kính đó sao?

Fr. Huynhquảng

Related Posts with Thumbnails