Ngã Ngựa

Posted by

“Thưa Cha, từ ngày chồng con bị tai biến, con chới với như là cuộc ngã ngựa.” Người phụ nữ ở trạc tuổi trung niên chia sẻ với vị linh mục. Lắng nghe thêm, câu chuyện “ngã ngựa” ấy được hiểu như sau.

Thiên Chúa không bao giờ muốn mất chúng ta

Cả hai vợ chồng lập gia đình gần hai mươi lăm năm và có ba người con ngoan ngoãn, học giỏi và tham gia những sinh hoạt Thiếu nhi, Huynh trưởng trong giáo xứ. Hai vợ chồng vẫn tham dự thánh lễ Chúa Nhật, lễ trọng như mọi Kitỗ khác, và dành tất cả thời gian còn lại để kiếm tiền, mua nhà, mua xe như nhiều gia đình khác ở tại Hoa- Kỳ. Sau một thời gian đi làm công, họ dành dụm vốn liếng và mua tiệm Nail; và từ đấy, họ làm chủ một tiệm Nail như trong kế hoạch của họ. Thực ra, chuyện từ việc làm thợ Nail cho đến sự chuyển thành chủ Nail cũng nhằm mục đích là lo lắng cho gia đình và tương lai ổn định cho con cái. Người vợ tâm sự: “Chúng con cố gắng thật nhiều, làm thật nhiều và hy vọng khi các con lớn lên đi đại học thì chúng con sẽ làm bớt lại, lúc đó chúng con sẽ dành thời gian cho nhau, và dành thời gian cho con cái, và như thế chúng con có thể nghỉ ngơi đôi chút.” Nhìn vị linh mục người vợ tiếp tục tâm sự, “Nhưng hoá ra là ngược lai, bây giờ con cái đã lên đại học rồi, con không thể ngừng lại mà còn phải làm nhiều hơn, gánh lại nặng hơn, và lo âu càng chồng chất. Chúng con bị ‘ngã ngựa.’ Giờ đây, hơn lúc nào hết, chúng con chỉ biết chạy đến với Chúa. Chúng con gần Chúa hơn. Cuộc té ngã của chúng con như thức tỉnh chúng con, làm mắt chúng con mở ra. Chúng con bây ở bên nhau nhiều hơn, dành thời gian cho nhau nhiều hơn và cầu nguyện đọc kinh với nhau nhiều hơn. Chúng con không còn đến với nhau vì công việc, vì kế hoạch, nhưng đến với nhau vì tình yêu, vì cần chăm sóc cho nhau. Chúng con từ từ cảm nghiệm được tình yêu và hiểu ý nghĩa của nó một cách xác thực hơn.”

* * *

Câu chuyện thương tâm trên diễn tả đúng tâm trạng và hoàn cảnh thật của con người chúng ta. Là con người, chúng ta bị giới hạn bởi không gian và thời gian, tương lai và dự kiến của chúng ta không ở trong tầm tay của chúng ta và chúng ta không hoàn toàn có khả năng làm chủ lấy chúng.

Lời tâm sự của người vợ trong câu chuyện có phần tương tự như dụ ngôn của Chúa Giêsu trong Phúc Âm thánh Luca 12:13 -21, “Có một nhà phú hộ kia, ruộng nương sinh nhiều hoa lợi, mới nghĩ bụng rằng : ‘Mình phải làm gì đây ? Vì còn chỗ đâu mà tích trữ hoa mầu!’ Rồi ông ta tự bảo: ‘Mình sẽ làm thế này: phá những cái kho kia đi, xây những cái lớn hơn, rồi tích trữ tất cả thóc lúa và của cải mình vào đó. Lúc ấy ta sẽ nhủ lòng: hồn ta hỡi, mình bây giờ ê hề của cải, dư xài nhiều năm. Thôi, cứ nghỉ ngơi, cứ ăn uống vui chơi cho đã!’ Nhưng Thiên Chúa bảo ông ta: ‘Đồ ngốc! Nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai?’ Ấy kẻ nào thu tích của cải cho mình, mà không lo làm giàu trước mặt Thiên Chúa, thì số phận cũng như thế đó.”

Dụ ngôn trong Phúc Âm của thánh Luca nêu trên không chỉ nhắm đến khía cạnh mời gọi con người chúng ta cẩn tỉnh trước của cải thế gian, nhưng đó cũng là lời mời gọi chúng ta tín thác tương lai và cuộc đời chúng ta cho Chúa. Đó là dụ ngôn nói lên sự lo lắng của Thiên Chúa dành cho chúng ta nhất là khi chúng ta bị mù loà trước những công việc và mãi mê đi kiếm tìm những gía trị trần gian. Đó cũng chính là một dụ ngôn của tình yêu thương xót không phải chỉ đón nhận khi đã lầm lỗi nhưng còn phòng ngừa để có cơ hội tránh xa thảm hoạ trong tương lai. Khi chúng ta đi xa Chúa và tưởng chừng như Chúa mất chúng ta, lúc ấy có nhiều người nằm trong những hoàn cảnh “ngã ngựa” ấy lại nhận ra chúng là những hồng ân cao quý. Nói một cách khác, Thiên Chúa không bao giờ muốn mất chúng ta; Ngài không bao giờ muốn chúng ta vĩnh viễn không được diện kiến tôn nhan Ngài; vì lẽ đó, tựa như một vài cây roi cha mẹ dùng để giáo dục con cái, Thiên Chúa cho phép chúng ta bị “ngã ngựa” để chúng ta được thức tỉnh và quan trọng hơn là để chúng ta được ôm ấp vào Thánh Tâm của Ngài.

Thế mới rõ, tình yêu thương xót không chỉ nhắm vào khía cạnh chữa lành những vết thương đã rỉ máu, nhưng tình yêu thương xót cũng nhắm vào khía cạnh ngăn chặn và phòng ngừa để tránh bị thương tích trong cuộc đời. Tình yêu của Thiên Chúa yêu chúng ta không chỉ nhắm đến khía cạnh quá khứ đời chúng ta nhưng còn và quan trọng hơn chính là bảo đảm cho tương lai của chúng ta được viên mãn với Ngài. Thực là như thế, chính vì tương lai của chúng ta mà Thiên Chúa đã dùng mọi phương thế, kể cả cái chết của Con Ngài, Đức Giêsu, để bảo đảm cho chúng ta có một tương lại chắc chắn.

Sống Năm Thánh Lòng Thương Xót chính là sống tinh thần phó thác tất cả mọi khía cạnh hoàn cảnh của chúng ta: Quá khứ, hiện tại và tương lai. Thiên Chúa luôn đồng hành và dìu dắt chúng ta từng bước đi để chúng ta được ở với Ngài mãi mãi.

Fr. Huynhquảng

 

 

Related Posts with Thumbnails